In the spotlight – Ngọt concert

First frame – In the spotlight
000037400001.jpg
 
Ngày trước mê mẩn Et Cetera của One Ok Rock ltrong concert Live in Yokohama Arena, vì sự kết hợp đẩy cảm xúc lên cao trào của rock và dàn orchestra. Không ngờ một ngày ở Việt Nam lại được ngồi quẩy Ngọt trong không gian thính phòng như đêm concert In the spotlight tuần trước. Gần đây mình chủ yếu nghe nhạc Việt, có nhiều người nhiều band mình nghe say sưa đắm đuối điên cuồng 1 thời gian, rồi bỏ bẵng vì cảm giác trong list bài nào cũng na ná từa từa nhau chất nhạc.
000037400009.jpg
Thế nhưng với Ngọt, mình chưa bao giờ hết bất ngờ về sức sáng tạo và sự luôn làm mới mình trong âm nhạc. Cùng một bài nhưng mỗi lần nghe live Ngọt lại đem đến một sự thú vị bất ngờ không hề giống với những lần trước. Lần này cũng vậy, đi cùng đứa bạn mà hai đứa chốc lại quay sang vỗ đùi đen đét xuýt xoa mày ơi cà phê quá, concert hát 20 bài thì bài nào cũng hú hét và vỗ tay rần rần không biết mỏi. Thật sự cuối tuần nào mà cũng đi hò hét hết cỡ mặc kệ xung quanh (vì xung quanh cũng hú giống mình) kiểu này thì người chả có tí kí lô stress nào luôn ấy =))
 
Thế nên giờ động lực kiếm tiền lớn nhất của mềnh là để đi học và đi nghe hát live!
Advertisements

Cho đi nhận lại

Hôm qua mình có đăng 1 bài lên group cho tặng đồ miễn phí. Một bạn hẹn nay đến lấy đồ. Mình đơn giản chỉ nghĩ thứ mình ko cần nhưng biết đâu có ai đó lại cần đến, vì thế mình muốn tặng, thay vì bán những món đồ cũ để nó sống tiếp cuộc đời mới có ích hơn là ở với mình. Và khi cái tâm mình không vụ lợi, mọi thứ tốt lành sẽ có điều kiện nảy nở. Bạn nhận đồ mình tặng hôm nay lấy trong túi ra 1 lọ thủy tinh điều ước bé xíu xiu, và bảo chị ơi em tặng chị. Lúc đó đi làm về mắt thì díp lại, họng thì đau rát vô cùng, nhưng mình thấy có 1 dòng cảm xúc tươi mới chạy qua làm mình tỉnh táo hẳn. Chỉ biết cười mãi và nói cảm ơn bạn thôi!

Câu chuyện chưa hết khi sau đó mình đến lớp võ sớm, phát hiện ra chị học cùng hôm bữa cũng đi xem show Ngọt. Xong chị bảo hôm đó c đi để mừng sinh nhật của bản thân, thế là mình nhớ ra trong túi xách còn chiếc lọ điều ước vừa nãy và đem tặng chị í luôn.

Và rồi cuối buổi học, cả lớp đi ăn chè, cuối cùng mình đã đủ dũng cảm, bằng 1 cách tự nhiên nhất nói ra được những suy nghĩ của mình về cách dạy, cách tổ chức lớp học của thầy. Cảm thấy Ki được lưu thông và kết nối. Cảm thấy nói ra mọi chuyện không còn chỉ mơ hồ trong đầu và đã sáng rõ hơn khi được mọi người cùng trao đổi thẳng thắn.

Một ngày dù hiện tại đã quá giờ đi ngủ và thể trạng cơ thể đang có dấu hiệu bị cảm, nhưng tinh thần lại thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Ghi lại những điều vụn vặt cuối ngày ở đây, để nhớ!

HN, 27/11/18

Giá trị

000034360030000034360029

Nếu ban đầu bạn chỉ toàn uống trà ngon thì bạn không thể biết vị nó ngon thế nào, cho đến khi bạn thử những loại trà “dở ẹc” khác. Thế nên lúc nào cũng tránh tiếp xúc với những cái xấu cái dở, đôi khi không hẳn là một cách hay để nhận biết và trân trọng những giá trị tốt đẹp.

#filmphoto #minolta #miniltasrt101b #kodak400

Komorebi

000064.JPG

Đường về nhà mình có 1 cây đa cổ thụ, tán to lắm rợp mát cả một đoạn đường. Đợt này nắng thu hơi gắt, nhưng lọc qua tán cây là thấy hiền hoà vô cùng. Mỗi lần đi qua mình đều đi chậm lại ngẩn ngơ ngắm những tia nắng mặt trời chiếu rọi qua lá cây. Gần đây trong cuốn sách về wordporn (những từ khó dịch được sang ngôn ngữ khác bằng một từ với nghĩa tương đương), mình mới biết thì ra trong tiếng Nhật có một từ để gọi ánh sáng mặt trời lấp ló sau tán cây – 木漏れ日(Komorebi). Tim lại xuýt xoa tiếng Nhật sao lại thơ, ngôn ngữ sao lại hay đến như vậy?!

 

Hành tinh song song

Untitled.png
Một dạo khá lâu tôi không thể nghe được nhạc của Vũ, vì thấy bị mệt vô cùng. Thế nhưng sau 1 năm vắng bóng, Vũ đã trở lại với 1 diện mạo rất mới, từ vẻ ngoài râu ria bụi bặm hơn đến tên bài hát mới “Hành tinh song song” hay những câu hát nổi da gà “Xin cho em về, về một nơi rất xa loài người” đậm chất siêu thực. Nó không khỏi làm tôi nhớ tới những cuốn tiểu thuyết bự chảng đọc mắc mệt não của Haruki Murakami (mà không biết đến mùa quýt nào tôi mới dám đọc lại). Nhưng một điều lạ là hình ảnh mới này của Vũ không hề khiến tôi thấy khó chịu, vì có cảm giác Vũ không còn quẩn quanh trong những cô đơn sầu đời mà đã đang dần thoát ra khỏi cái bóng của danh xưng “hoàng tử tình ca” hay những cái mác mĩ miều người ta đặt cho Vũ.
 
Có những người, sự thay đổi sẽ đẩy ta ra đi xa họ, nhưng cũng có những người với sự xuất hiện mới, lại kéo ta đến gần họ hơn. Thật may, với Vũ, tôi bắt đầu thấy muốn chờ đợi những bước đi của anh sắp tới.
 
 
#Vũ #htss #hanhtinhsongsong
#filmphoto #minolta #minoltasrt101b #kodak200

Thương

Lại một chữ Thương.

Thương người Chị mới gặp chưa đầy bao lâu, bình thường vốn lặng lẽ, chẳng cáu bẳn bao giờ và luôn hòa nhã với mọi người, nhưng hôm nay tôi mới biết đằng sau nụ cười của Chị là biết bao thăng trầm và nước mắt.

Nhờ có Chị tôi lại nhận ra, một cách sâu sắc, rằng mình đã thờ ơ những người xung quanh như thế nào, rằng mình còn quá non trẻ, và cuộc đời mình đang có quá nhiều may mắn.

Tôi không thể ngừng khóc khi nghe Chị kể, bởi chị kể chuyện đời như đã dồn nén bao đêm, chị bảo những chuyện này chị chưa kể với bất kì ai, kể cả người em hằng ngày nằm chung giường với chị. Tôi chỉ biết tặng chị một cái ôm và cái nắm tay thật chặt, biết đâu có thể san sẻ với chị phần nào. Tôi không nỡ ngăn chị lại, bởi điều đó sẽ khiến vết thương chị sẽ càng thêm sâu. Chính vì không thể nói lời níu giữ, nên thấy đau đớn vô cùng.

Chị ơi, chị phải tin mình xứng đáng được hưởng Hạnh phúc, bởi tình yêu là dành cho tất cả chưa không chừa một ai. Cầu chúc chị luôn an vui, mở lòng và nắm giữ thật chặt khi hạnh phúc đến. Và tôi vẫn luôn tin Tình yêu có thể chữa lành!

27.9.18

 

KHÁC MÌNH

000062

Một ngày nọ, tôi chợt nhận ra, bấy lâu nay tôi vẫn ở trong những thứ Giống-Mình. Và rồi, tôi muốn bước ra, khỏi Vùng An Toàn, va đập với những thứ Khác-Mình, thật mạnh, để vỡ.

Đối kháng khiến lực va đập càng mạnh hơn. Thay vì ném cốp một cái cho tan tành, thì giờ tôi bắt đầu để cho mình vỡ dần từng tí. Việc này đòi hỏi tôi một sự kiên nhẫn (không hề dễ chịu), và số lần cảm thấy hơi thở dồn dập bốc nóng ngày càng tăng. Tôi bắt đầu nhớ lại những lời Thiền sư Vipassana thuở trước trong suốt 10 ngày đều đặn và từ tốn nói với chúng tôi: Mọi sự đều Vô Thường, mọi cảm giác dù là dễ chịu hay khó chịu, chúng sinh ra rồi lại mất đi. Việc của chúng ta không phải là cố níu giữ những khoan khoái hay ngăn cản những phiền muộn (bởi cả hai đều là những điều không thể, và chúng chỉ khiến chúng ta thêm đau khổ). Khi phiền não nổi lên trong tâm, việc của ta là QUAN SÁT và NGƯNG PHẢN ỨNG với nó. Bởi có một quy luật tự nhiên luôn bất biến, đó là mọi sự đều Vô Thường!

Tôi biết mình vẫn chưa thể tức thời ngưng phản ứng với những điều trái ý, nhưng tôi biết mình có thể tập trung ý thức vào việc quan sát – quan sát hơi thở và cảm giác bên trong. Thay vì tránh né hay chuyển sự chú tâm vào việc gì khác, tôi đang học cách đối diện và chấp nhận thực tại như nó đúng là.

Để bớt vô minh, ngưng gia tăng đau khổ, và thanh lọc tâm quân bình.

KEEP CALM AND JUST BREATHE!

Giấy khen

000005.JPG

Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được tham dự lễ trao bằng khen rất chi là trang trọng (còn hơn cả lúc lên nhận bằng tốt nghiệp đại học vì phải ngồi quỳ seiza để nhận =)) ) và rất chi là yêu thương (theo đúng kiểu ToheFun).

“Hy vọng những hạt giống tươi tốt sẽ tiếp tục nảy mầm và thêm nhiều giá trị sẽ được khơi mở trong em” – mỗi lần câu này vang lên theo từng đợt các chị em lên nhận giấy khen, trong lòng trào dâng một cảm giác tin yêu mãnh liệt, rằng sớm thôi những hạt mầm trong mỗi chúng ta sẽ đâm chồi, dần lớn thành những cái cây và nở ra những bông hoa rực rỡ.

Cảm ơn những người Chị, những người Em, những người Bạn đã GIEO cho tôi những hạt giống tốt lành của sự tin tưởng và yêu thương!!!

#filmphoto #minolta #srt101b#kodak200